Về Quê

Về Với Quê Thôi

Về quê hương, những câu nói về nỗi nhớ quê hương da diết. Ảnh internet
Về quê hương, những câu nói về nỗi nhớ quê hương da diết. Ảnh internet

Phút giây tạm biệt bồi hồi

Rượu nay  ngây ngất để rồi chia tay

Bên nhau hãy uống cho say

Nhân tình, thế thái dở hay khỏi bàn

 

Men nồng rót nữa đầy tràn

Giờ gần, mai cách như đàn tuột dây

Sao ông vẫn phố phường đây

Còn mình quay lại vườn cây ao nhà

 

Sáo diều bay bổng ngân nga

Bụi tre tỏa bóng, luống cà xum xuê

Chiều về hóng mát bờ đê

Tắm sông mát rượi hả hê vẫy vùng

 

Cơm trắng ăn với muối vừng

Bát canh mát ruột, lát gừng lại cay

Gạo tiền khi hết dễ vay

Mở lòng nhân ái đã hay quá chừng

 

Hám gì thành thị tưng bừng

Ở thì chen chúc lại từng bon chen

Sao bằng chốn cũ thân quen

Của thời thơ ấu mon men góc nhà

 

Quê hương biết mấy đậm đà

Dẫu nghèo ăn ở sao mà trước sau

Thắm nồng như vị trầu cau

Buồn vui san sẻ bên nhau suốt đời

 

Về làng thấy thú tuyệt vời

Nên tôi ở mãi chẳng rời được đâu

Vui cùng vườn rộng, ao sâu

Bà con khăng khít bấy lâu thấy rồi

 

Ông ơi, bỏ Phố về thôi

Hám chi mà chẳng với tôi về làng

Nơi đây bầu bạn, họ hàng

Coi tình hơn cả bạc vàng mới hay !

 

Về Quê Uống Rượu

Về quê uống rượu
Ảnh internet

Về quê uống rượu mới ngon

Hả hê cùng bạn thuở còn buông câu

Xếp bằng ngồi chiếu dốc bầu

Chuyện trò ý hợp, tâm đầu càng hay

 

Bên nhau thù tạc đến say

Ta, mình chạm cốc hôm nay khó rời

Sang, hèn chẳng kể trên đời

Rung đùi mới thấy tuyệt vời làm sao

 

Người sung sướng, kẻ lao đao

Vẫn coi như thuở “mày tao” thôi mà

Đã từng quen biết xưa xa

Cùng mang kỷ niệm với ta ngày nào

 

Bây giờ thỏa nỗi ước ao

Phút giây gặp gỡ lòng sao rộn ràng

Tôi ngoài phố, bạn trong làng

Tuổi thơ ngày ấy cứ càng khắc sâu

 

Khi cắt cỏ, lúc chăn trâu

Mò tôm móc rốc buông câu đơm lờ

Nhoài lưng tát cá, be bờ

Thuở xưa nhớ mãi tới giờ quên đâu

 

Ôn thời mưa nắng dãi dầu

Đói cơm rách áo thấm sâu suốt đời

Dốc bầu tâm sự mình ơi

Rồi đây mỗi đứa một nơi mịt mùng

 

Rót đi chớ phải ngại ngùng

Cho từ gan ruột mình cùng thốt ra

Mai ngày đến chốn phồn hoa

Sao quên cạn cốc với ta bạn làng ?

Về Gặp Bạn Quê

Về quê gặp bạn
Ảnh internet

Sống nơi phường phố lâu rồi

Quê hương lòng nhớ bồi hồi quên đâu

Cùng bao bầu bạn nặng sâu

Xưa từng cắt cỏ, chăn trâu trên đồng

 

Giật mình, nay đã thành ông

”Mày tao” thuở ấy vẫn không quên mà

Người ở lại, kẻ đi xa

Tháng năm biền biệt cho ta nao lòng

 

Bao ngày chờ đợi ước mong

Hôm nay mình được về trong làng rồi

Thuốc lào say rít vài mồi

Chè xanh uống bát bạn ngồi cạnh ta

 

Có nhiêu chuyện vẫn nói ra

Những là khoai, sắn, lợn, gà, vườn ao

Vậy mà cũng thú làm sao

Sếp bằng ngồi chiếu kể bao việc làng

 

Về đây lòng bỗng xốn xang

“Dốc bầu tâm sự” mình càng thấy hay

Bên người bạn lấm chân tay

Sớm hôm làm lụng cuốc cày nắng nôi

 

Tình ta sau trước đắp bồi

“Ôn” nhiều kỷ niệm của hồi ngày xưa

Cho dù năm nắng, mười mưa

Bạn bầu chung thủy đón đưa mình về

 

Bên nhau xúc động tràn trề

Người quê, kẻ phố chẳng hề cách xa

Bạn làng lòng mãi thiết tha

Mừng ngày hội ngộ diễn ra tuyệt vời

 

Dẫu đi góc biển, chân trời

Vẫn luôn nhớ tới những người ở quê

Hôm nay lòng thấy hả hê

Về làng gặp bạn say mê chuyện trò !

 

Bạn Xưa Ở Làng

Ảnh internet

Sống ngoài phố xã đã lâu

Làng quê nào có quên đâu được mà

Với nhiều bầu bạn xưa xa

Cùng bao hình bóng hiện ra thuở nào

 

Tuổi thơ mới đẹp làm sao

Chứa chan kỷ niệm lắng vào trong ta

Chăn trâu, cắt cỏ, đơm lờ

Cũng luôn đánh đáo, chơi cờ mê say

 

Được, thua cãi cọ gắt gay

Nổi khùng đấm đá xưng tay, biêu đầu

Giận nhau nào có được lâu

Hôm sau ngồi cạnh cùng câu ao Đình

 

“Mày tao” nghe quá chân tình

Trêu đùa, chọc tức để mình càng thân

Tuổi thơ mau lớn khôn dần

Qua bao năm ấy quây quần bên nhau

 

Chia tay kẻ trước, người sau

Bốn phương sinh sống bấy lâu xa rời

Vậy mà cũng quá nửa đời

Nay cùng gặp bạn của thời ngày xưa

 

Thời gian đi chóng hay chưa

Giật mình, thấy tóc lưa thưa ngả mầu

Đời trôi như một con tầu

Đoạn trường ai có “qua cầu” mới hay

 

Niềm vui gặp bạn hôm nay

Cùng “ôn” chuyện cũ đắm say khó rời

Quên sao ngày ấy tuyệt vời

“Nhất ma, nhì quỷ” suốt đời thấm sâu

 

Dẫu qua “bãi bể, nương dâu”

Một thời để nhớ, người đâu quên nào

Bao nhiêu kỷ niệm dạt dào

Đọng trong kí ức thấm vào lòng nhau.

Thơ: Đào Nguyên Lịch

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *