Thơ: Tiến Sĩ Giấy

Ảnh minh họa internet

TIẾN SĨ GIẤY

Tiến sĩ giấy đây nét phượng rồng
Phơi bày nhan nhản cả ban công
Loẹt lòe hình nộm bôi màu trắng
Méo mó tre gai nhuộm sắc hồng
Những biết đặc đầu đen tựa mực
Còn hay rỗng ruột nhẹ như bông
Cái danh đáng giá bao nhiêu nhỉ
Của giả này đây được mấy đồng?

Ảnh minh họa internet

Tiến sĩ giấy này đỏ, trắng, nâu
Hóa vàng thành bụi có hay đâu
Ngoài thân bút vẽ coi mà ngán
Trong cốt tre đan thấy lại sầu
Đã ngỡ vững bền ra rỗng ruột
Lại cho cứng cỏi hóa mềm đầu
Ung dung trên ghế nào ai biết
Gió nhẹ vừa vờn đã rụng râu !

Ảnh minh họa internet

HAY ĐÂU HỔ GIẤY

Phải đây Hổ giấy vững vàng đâu
Lại cũng tưởng oai thế mới sầu
Ngoài dán loẹt lòe toàn giấy bản
Trong đan méo mó rặt tre vầu
Vài làn gió thoảng mà rời cẳng
Mấy hạt mưa bay đã nhũn đầu
Oanh liệt gì nào hàng mã đấy
Sao còn trợn mắt với vênh râu ?

Ảnh minh họa internet

Đào Nguyên Lịch