Thơ: Một Nét Chùa Làng – Về Miền Quan Họ

MỘT NÉT CHÙA LÀNG

Chùa làng có tự ngày xưa
Nơi đây trầm tỏa sớm trưa ngạt ngào
Thấy lòng thanh thản bước vào
Chắp tay cảm xúc dâng trào trong ta

Cháu con sống khắp gần xa
Dõi về Tiên tổ thiết tha nguyện cầu
Lấy điều tâm đức làm đầu
Phụng thờ Tiền bối bấy lâu vẹn tròn

Dẫu đi góc bể, chân non
Bóng hình chùa mãi cứ còn đâu phai
Dù rằng hiện đại ngày mai
Nét quê chan chứa theo ai không rời

Ngôi chùa tình nghĩa đây vơi
Làm sao xa cách đấy nơi làng mình
Chốn này ngời tỏ bóng hình
Nhiều lần cúng lễ linh đình diễn ra

Cháu con nhớ đến ông cha
Một lòng tâm niệm gần, xa tìm về
Mà lòng vui sướng hả hê
Biết ơn nguồn cội tràn trề trong ta.

VỀ MIỀN QUAN HỌ

Hội Lim khách đến xa gần
Cho lòng lưu luyến bao lần nơi đây
Rượu chưa uống đã ngất ngây
Bởi chăng Quan họ tràn đầy lời ca

Nghĩa tình chan chứa bao la
Quyến ai xích lại nơi xa, chốn gần
Tình yêu Quan họ lớn dần
Từ đây ta bạn quây quần có nhau

Hẹn rồi mình nhé hôm sau
Hội làng gặp gỡ lại mau trao tình
Vẫn là giếng nước, sân đình
Qua câu hát ấy ta mình đắm say

Má hồng nhờ vị trầu cay
Áo dài phơ phất gió bay qua cầu
Chan hòa ở những ý câu
Cho ai nhớ đến dễ đâu quên nào

Nghe sao xúc động dạt dào
Để mà cứ mãi thấm vào trong ta
Bổng trầm khúc hát vang xa
Ngày xuân rộn rã lời ca quê nhà.

Thơ: Đào Nguyên Lịch