Thơ: Lời Ru Của Mẹ (Đào Nguyên Lịch)

LỜI RU CỦA MẸ

Lời ru quyện với nắng mưa
Hòa vào nhịp võng mẹ đưa bềnh bồng
Cho con say đắm giấc nồng
Ngủ ngoan nhờ cả gió đồng mơn man

Tấm lòng của mẹ chứa chan
Hòa trong trầm, bổng tỏa lan câu Kiều
Hiện lên ngọn trúc, con diều
Cánh cò chấp chới sớm chiều đồng xa

Mái đình, bến nước, cây đa
Bao nhiêu hình bóng làng ta mãi ngời
Tình thương đọng lại từng lời
Mang hồn non nước tuyệt vời tiếng ca

Như là chắp cánh thêm ra
Cho con bay đến phương xa dễ dàng
Cũng từ khúc hát mơ màng
Để mà nguồn cội ngày càng lắng sâu

Mai sau dẫu tới những đâu
Quê hương theo mãi trong câu ru hời
Lòng con nhớ suốt một đời
Làm sao quên được từng lời thiết tha.

MẸ RU CON NGỦ

Mẹ ru con ngủ ngoan nào
Cánh cò chấp chới bay vào giấc mơ
Bổng trầm vẳng tiếng ầu ơ
Thấm trong ký ức tuổi thơ một thời

Quyện cùng non nước, đất trời
Thiết tha trong tiếng «à ơi» mượt mà
Hồn quê đậm nét hiện ra
Con đò, bến nước, cây đa, đồng làng

Cũng từ khúc hát rộn ràng
Cho con yên giấc mơ màng đắm say
Bao nhiêu ý đẹp, lời hay
Lòng sao xúc động lâu nay lắng vào

Câu ca đọng lại quên nào
Hồn làng là đấy dạt dào chẳng vơi
Làm sao phai nhạt từng lời
Cùng con trải suốt cuộc đời bấy lâu

Dù răng sống tận những đâu
Quê nhà đây cứ thấm sâu đáy lòng
Đã qua bao những năm ròng
Lời ru còn mãi theo dòng thời gian.

Đào Nguyên Lịch