Những bài thơ một thời để nhớ (Đào Nguyên Lịch)

ĐỒNG LỘC MỘT THỜI

Đồng Lộc một thời đổ máu xương
Nơi mười cô gái mở thông đường
Chẳng nề gian khổ trừ xâm lược
Không sợ hy sinh diệt bạo cường
Lấp lắm hố bom ngời khí phách
Phá nhiều quả đạn tỏ can trường
Dù cho thân nát giành non nước
Các chị ngàn đời cứ sáng gương.

TRƯỜNG SƠN NGÀY ẤY

Đường ấy Trường sơn sẽ mãi ngời
Dẫu qua năm tháng nghĩa nào vơi
Oai phong ta tiến bừng sông núi
Hùng dũng quân đi dậy đất trời
Mở tuyến không nề nhiều máu đổ
Thông xe chẳng ngại lắm bom rơi
Hy sinh, gian khổ lòng phơi phới
Vang dậy chiến công có một thời !

MÃI NGỜI GƯƠNG SÁNG

Với bao Liệt sĩ mãi ngời gương
Thuở ấy đã qua mọi nẻo đường
Độc lập mang về vui đất nước
Tự do dành lại thỏa quê hương
Diệt Tây bom nổ lòng can đảm
Giết Mỹ đạn rơi dạ quật cường
Một dạ xông lên vì chiến thắng
Dẫu rằng nát thịt lại tan xương.

CÁC ANH SỐNG MÃI

Hàng ngàn chiến sĩ quyết hy sinh
Cho nước non ta vẹn nghĩa tình
Chẳng sợ đạn rơi giành độc lập
Không e máu đổ giữ hòa bình
Ngàn năm còn đó ngời gương mặt
Vạn thuở vẫn đây sáng bóng hình
Dẫu đã “đi xa” nhưng sống mãi
Trong lòng Dân tộc giữa gia đình.

MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Nào có quên ngày ấy chiến tranh
Quê nhà bất khuất mãi lừng danh
Xung phong ra trận bao nhiêu chị
Tự nguyện lên đường biết mấy anh
Đã chốn sa trường hăng giết giặc
Còn nơi đồng áng gắng thâm canh
Hàng ngàn Liệt sĩ đang yên nghỉ
Máu thắm tô hồng rạng Sử xanh.

ĐI TÌM ĐỒNG ĐỘI

Đưa nhiều hài cốt được về rồi
Đáp nghĩa, đền ơn vẫn sục sôi
Lặn lội đã nhiều khi dưới suối
Cuốc đào còn lắm lúc trên đồi
Máu rơi chốn ấy xưa cùng bạn
Bom nổ vùng này trước với tôi
Chiến trận một thời nay trở lại
Đi tìm Đồng đội những bồi hồi.

VỀ CÙNG ĐẤT MẸ

Nước nhà thống nhất đã từ lâu
Đồng đội tìm đây bạc mái đầu
Anh đã sóng vùi nơi biển thẳm
Chị còn đạn lấp chốn rừng sâu
Trèo đèo lắm bận dù gian khó
Lội suối bao phen dẫu dãi dầu
Hài cốt mang về cùng đất Mẹ
Trải bao vất vả ngại ngần đâu.

TRI ÂN LIỆT SĨ

Tri ân sau trước nhớ đinh ninh
Một dạ đâu quên bạn với mình
Đáp nghĩa đã hay cùng Liệt sĩ
Đền ơn lại tốt với Thương binh
Vì dân đánh Mỹ cho sâu nghĩa
Bởi nước trừ Tây để nặng tình
Dũng cảm xông lên ngời ý chí
Các anh vạn thuở cứ tôn vinh.

ĐI TÌM ĐỒNG ĐỘI

Làm sao quên thuở chiến tranh
Miền Nam khói lửa nhiều anh từng vào
Máy bay giặc Mỹ gầm gào
Những bao Liệt sĩ máu đào thấm sâu

Bây giờ hài cốt nằm đâu
Chúng mình chẳng ngại tìm lâu nay rồi
Vượt qua sông suối lở bồi
Biết đâu đây giữa núi đồi mênh mông

Các anh có thấu cho không
Mấy mươi năm vẫn ra công kiếm tìm
Ngại gì “đáy biển mò kim”
Với người ngã xuống niềm tin vẫn còn

Ngày xưa bom rải đường mòn
Xông lên để giữ vẹn tròn quê hương
Nay dù còn một mẩu xương
Nếu ai chưa tỏ lại thương nhớ nhiều

Dốc cao, rừng thẳm bao nhiêu
Vẫn không chùn bước làm điều tri ân
Sánh sao gương sáng xả thân
Hiến dâng trọn cả tuổi xuân cho đời

Chiến trường xưa đã xa rời
Hôm nay quay lại một thời quên sao
Trong lòng xúc động dạt dào
Đang tìm Đồng đội thuở nào hy sinh !

CÔ GÁI MỞ ĐƯỜNG

Áo quần xanh, mũ tai bèo
Đôi chân dép lốp vượt đèo, băng sông
Mở đường bao chuyến xe thông
Đạn, bom Mỹ rải nhưng không nề hà

Vang lừng tiếng hát, lời ca
Tuổi xuân phơi phới đi ra chiến trường
Chị em ở khắp bốn phương
Bên nhau gắn với cung đường bấy lâu

Cái tình đồng đội nặng sâu
Nay còn mai mất quý nhau quá chừng
Khó khăn thử thách đã từng
Nhiều lần chỉ có măng rừng thay cơm

Mỗi ngày san lấp nhiều hơn
Thay người sốt rét từng cơn phải rời
Bao cô mười tám, đôi mươi
Máu đào đổ xuống giữa nơi rừng già

Người còn sống trở về nhà
Nghèo nàn, bệnh tật cùng là cô đơn
Nào quên lúc ở Trường Sơn
Có đêm nhớ bạn chập chờn trong mơ

Sau nhiều năm đến bây giờ
Ngày vui gặp mặt thỏa chờ đợi nhau
Ôm ghì nước mắt tuôn mau
Cùng ôn thuở ấy cháo rau mở đường !

Thơ: Đào Nguyên Lịch