Nhiếp ảnh gia LÊ ĐỨC TẾ

Nhiếp ảnh gia LÊ ĐỨC TẾ
Đôi Dòng Tâm Sự
Chụp ảnh là sở thích của tôi từ thời niên thiếu, nhưng chỉ đóng khung trong những ảnh kỷ niệm với gia đình, bè bạn, hoặc nơi này chốn nọ mà thôi. Sau đó thêm loại ảnh phóng sự khi tôi cộng tác với một vài tờ báo ở Sài Gòn. Dịp may năm 1969 tôi bước sang thế giới của ảnh nghệ thuật, con đường trước mặt tôi như được rộng mở, và phải mày mò từng bước và chìm đắm trong sự đam mê. Nhưng với quê hương Việt Nam chiến tranh, chính biến và ngay cả sinh kế có lúc như lấn át đi tất cả. Sau khi sinh kế đã ổn định nơi đất mới, tôi đã cầm máy trở lại trong những năm gần đây (2003).
Trong ý hướng tìm cái đẹp và làm đẹp thì dù văn hóa, thể chế chính trị có khác nhau nhưng người làm nghệ thuật vẫn chung mục tiêu. Giống tinh tuy có khác, tuổi tác dù cách biệt ý niệm làm đẹp vẫn là động lực chính đưa con người đến gần với nhau. (*)
Nhưng cái đẹp thì quá mênh mông, không có một quy chuẩn, mà nó phụ thuộc vào cảm quan và cái nhìn của từng người, từng xã hội, từng thời đại; do đó, trong tập ảnh này cũng là cái nhìn chủ quan và trình độ nghệ thuật của tác giả, mong các bậc tiền bối và thân hữu cảm thông.
Trong những cuộc thi và triển lãm ảnh quốc tế tôi tham dự không nhằm chính vào những tấm huy chương ban thưởng, mà muốn có sự đánh giá khách quan tác phẩm của mình và cập nhật cái nhìn về nghệ thuật cùng cách sử dụng kỹ thuật của các nhiếp ảnh gia để học hỏi và xem lại đoạn đường mình đang đi.
Niềm vui và sự thỏa mãn lớn nhất của người chơi ảnh là chụp được nhiều ảnh đẹp, có được nhiều ảnh đẹp lại muốn chia sẻ với mọi người. qua các cuộc triển làm và luân lưu tác phẩm qua sách vở. Trong album này không ngoài thông lệ, tôi muốn ghi lại những hình ảnh mà tôi đã lặn lội hàng ngàn dặm hoặc rình rập cả ngày mới có được bên cạnh những bức ảnh bất chợt diễn ra trong khoảnh khắc như một kỷ niệm và niềm vui trong khả năng và phương tiện mình có được.
Xin chân thành cám ơn quý vị và thân hữu. Thân ái,
————
(*) Theo Gs. Lê Văn Khoa
Giới thiệu đến quý vị một số ảnh nghệ thuậtcủa tác giả Lê Đức Tế: