Mối tình … Cuối

Ông ơi, bà Khang chết rồi! Ông mau mau vào mà chia buồn! Bà Tho người hàng xóm ghé tận mặt cụ Đôn mà gào. Ông ngơ ngác hỏi lại: – Hở? Cái gì? Làm sao mà buồn?

Bà Khang chết rồi! Người Yêu của ông chết rồi! Vừa lúc 5 giờ chiều nay. Ông vào mà chia tay người ta. -Bà gào thật to vào tai ông lần nữa. Vừa nói bà vừa nhấn mạnh từng câu cho ông nghe thủng. Lần này có vẻ ông đã hiểu lời bà hàng xóm. Ông buông rơi cái chổi, loạng choạng ngồi phịch xuống hiên nhà. Ông lập bập hỏi lại: -Làm sao, làm sao mà chết? Hôm qua bà ấy còn khỏe mà. Còn sang đây chơi với tôi thôi!

Mối tình ... Cuối

Vâng, chết rồi. Bị đột quỵ khi đi tắm, chiều nay bà đi bộ về chưa kịp tắm thì ngã, chết trong buồng tắm!

Lần này chả cần bà Tho gào thét ông cũng nghe rõ từng câu từng lời từ cái miệng hay “buôn” của bà…

Cũng chính bà là người mách lẻo chuyện ông và bà Khang có tình ý với nhau cho các con của ông biết. Chúng nháo nhào chạy về phản đối ầm ĩ cả lên.

Thằng lớn ngót sáu mươi gầm lên: -Già còn đổ đốn! Sắp xuống lỗ rồi còn vợ con gì nữa? Cô con gái kém anh nó vài tuổi cũng rít lên: -Thuê ô -sin cho ông chứ ai đi tậu mẹ già về làm ma nữa hở ông?

Hai đứa sau lắc đầu mặt nhăn nhó: -Bố ơi, bố lấy ai chứ lấy bà ấy về “hạ thổ” là vừa? – Hơn bẩy mươi rồi còn gì!

Ông cụ điếc lác cứ ngơ ngơ ngác ngác chả nghe thấy chúng nó nói gì. Và rồi khi hiểu ra, ông chỉ lặng lẽ thở dài quay vào giường đi nằm.

Ông buồn lắm, trước đây còn bà, hai thân già sống dựa vào nhau, lương ông thiếu tá nghỉ hưu dư sức nuôi bà mà chẳng phiền đến đứa con nào. Đùng cái bà mất khi ông sang tuổi tám mươi.

Thời gian đầu lũ con cháu thay nhau về nấu cơm, ngủ lại vì lo cho bố. Nhưng được vài tháng chúng cũng chán chả thèm lai đáo, bỏ mặc ông trong căn nhà lạnh.

Ông lủi thủi ra vào, lọ mọ cơm nước một mình. Các con ông bàn nhau thuê cho ông một bà khoảng hơn năm mươi về giúp việc.

Nhưng thuê người cũng khó. Tìm mãi mới có một chị nhận lời đến nấu cơm quét dọn giúp ông. Được một thời gian ông lại ngỏ ý muốn lấy chị ta, các con ông lập tức lồng lên đuổi thẳng. Thế là ông lại cô quạnh một mình.

Bà Khang vốn là người làng bên. Thời trẻ bà nổi tiếng ăn chơi vì xinh đẹp, bà có một người con trai nay đã lên ông. Bà bước sang tuổi bẩy hai nhưng vẫn còn nhuận sắc, da dẻ đỏ hồng béo tốt. Bà nghe đồn ông đang cô đơn nên thi thoảng ghé thăm động viên .

Như có phép lạ! Đang từ một cụ ông hom hem, nay ho, mai ốm rồi nhức đầu, cụ bỗng trở nên khỏe mạnh hoạt bát. Cái điện thoại cục gạch dành cho người già bỗng nhiên có tác dụng làm cầu nối hẹn hò giữa hai người. Cụ học nhắn tin và gửi tin cho bà. Cụ tuy tai điếc nhưng mắt sáng và đầu óc còn minh lắm.

Nhưng khi các con ông biết chuyện, cả lũ nhao nhao phản đối vì chê bà quá già. Ông cũng buồn lòng, đành lén lút hẹn hò với bà mà không dám hứa hẹn gì cả…

Nay thì bà đã đi rồi, ông buồn quá! Chiều qua bà còn ghé thăm, nấu cho ông bữa cơm rồi cùng ăn bữa cơm tối. Vừa ăn bà vừa nhẹ tay gỡ cá cho ông, rồi còn chạm người vào cánh tay khiến ông cứ cuống hết cả lên… Cơm nước xong bà còn ngồi sát bên ông, rót tách nước nụ tam thất nóng hổi cho ông uống. Bà bảo: – Thôi thì không có duyên chồng vợ, thì ta làm bạn với nhau vậy. Cứ như thế này cũng đủ vui rồi. Nói xong bà vòng tay tựa vào người ông đầy thương mến.

Bản thân ông, một thời cầm súng nay da đã nhăn nheo, người cứ ngây ra như thộn… Bà cười khúc khích, dí tay vào trán ông mắng: – Già mà còn máu me lắm cơ!

Lúc về bà còn hứa chiều mai sẽ sang để nấu canh cá rô để ông ăn cho mát ruột. Vậy mà…

Vậy mà… cuộc sống thật vô thường biết bao!

Ông dắt xe đạp đi. Lúc này sân nhà bà Khang đã đông nghẹt người. Anh con trai của bà cất tiếng nghẹn nghẹn chào ông rồi dắt ông đến bên giường.

Bà nằm đó, bình yên như đang ngủ. Da dẻ vẫn đỏ hồng, hai hàng mi khép hờ.

Ông ngồi xuống bên bà, áp bàn tay lạnh giá của bà lên má mình rồi nhẹ hôn!. Ông đưa tay vuốt mắt cho bà miệng thì thào: – Bà đi trước nhé, rồi tôi sẽ đến tìm bà sớm thôi! Ông rút trong túi áo ra tờ tiền năm trăm ngàn đặt vào lòng tay bà thì thầm: – Bà cầm theo mà đi đò…

Từ trong khóe mắt vô hồn của bà bỗng lăn ra hai giọt lệ trong vắt, trên môi thoáng một nụ cười mãn nguyện…

Một cuộc đời. Chết là hết. Người còn sống xin đừng làm điều gì phải day dứt với người đã khuất./.

Nguồn: trainghiemsong.vn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *