Chùm thơ: Nghĩa Tình Quê Hương

BÊN NHAU SON SẮT

Nghĩa tình làng xóm cứ sâu xa
Sớm tối bên nhau quá đậm đà
Đau ốm hỏi thăm luôn với bạn
Khó khăn giúp đỡ mãi cùng ta
Sa cơ lỡ vận không buông đấy
Hoạn nạn hàn vi chẳng bỏ mà
Ăn ở trong quê sao thắm thiết
Bên nhau quấn túm khó rời ra.

CÁI TÌNH NGÕ XÓM

Gắn bó khác đâu bóng với hình
Xóm làng son sắt giữ đinh ninh
Vui buồn san sẻ luôn cùng bạn
Giàu khó hòa tan mãi với mình
Sớm tối quây quần như ruột thịt
Đêm hôm gần gũi tựa gia đình
“Lá lành đùm rách” nào xa cách
Mới biết quê ta nặng nghĩa tình.

CÁI THÚ Ở LÀNG

Mình thấy cuộc đời thú biết bao
Ở quê phường phố có hơn nào
Điếu cày thuốc rít mùi nồng ấm
Bát nước chè xơi vị ngọt ngào
Mê ngắm vườn trên chim ríu rít
Thích xem ao dưới cá lao xao
Chõng tre ngồi mát bên vòm lá
Gió mát nồm nam cứ thổi vào !

VUI BẠN ĐẾN NHÀ

Thú lắm nơi đây cảnh xóm làng
Gặp nhau hể hả tiếng âm vang
Lúa khoai bàn đến luôn rôm rả
Vườn ruộng kể ra mãi rộn ràng
Mồi thuốc lào thơm khi bác đến
Ấm chè xanh đậm lúc em sang
Sớm hôm qua lại luôn gần gũi
Tình vẫn quý hơn cả bạc vàng !

ĐẠM BẠC VỊ QUÊ

Sống ngoài Phố xá tớ không màng
Quê kiểng nhưng mà thấy cứ sang
Say nước chè tươi cùng bạn xóm
Mê mồi thuốc đậm với người làng
Ngồi trên chiếu cói xơi khoai luộc
Ngự dưới chõng tre chén lạc rang
Đạm bạc hương đồng mà thú lắm
Hám đâu đặc sản chốn nhà hàng !

SÁNH SAO Ở LÀNG

Muôn đời làng xóm nét thanh tao
Phố xá phồn hoa sánh được nào
Vườn rộng huệ, hồng xòe rực rỡ
Ao sâu trắm, chép quẫy xôn xao
Chè tươi gửi bạn tình nồng thắm
Rượu đậm mời ta nghĩa dạt dào
Sớm tối bà con luôn quấn túm
Nên mình nguồn cội mãi đề cao.

THÚ ĐIỀN VIÊN

Cả đời mình chẳng muốn đi đâu
Quanh quẩn ở quê tới trắng đầu
Mương rộng say mê khi kéo vó
Ao sâu đắm đuối lúc buông câu
Tha hồ chén mãi từng khoai sắn
Thỏa sức xơi luôn những bí bầu
Cây cối sum xuê ngồi hóng mát
Nơi này mình thú suốt bao lâu !

THƯƠNG QUÁ BÀ CON

Bao năm biền biệt mãi tha hương
Chốn ấy cội nguồn dạ vấn vương
Buồn những bà con còn dãi nắng
Xót từng bầu bạn vẫn dầm sương
Xoay vần vun xới cùng vườn tược
Lặn lội cày bừa với ruộng nương
Kẻ ở làng quê, người Đất khách
Nhớ sao da diết cách đôi đường?

NHỚ LẮM CỐ HƯƠNG

Xa cách quê nhà tới bốn phương
Bôn ba kiếm sống phải tha hương
Nơi xưa làng xóm lòng lưu luyến
Chốn cũ cội nguồn dạ vấn vương
Vẫn nhớ bà con từng thắm thiết
Đâu quên bè bạn đã thân thương
Phải chăng “cơm áo” đành li biệt
Với bác làm đồng trải gió sương.

HƯỚNG VỀ NGUỒN CỘI

Cũng đành dứt áo bỏ quê hương
Sang chốn xa xôi vạn nẻo đường
Đất khách sống nhờ bao tủi nhục
Xứ người thác gửi bấy thê lương
Chân trời thăm thẳm đầy giông tố
Góc biển mịt mù ngập gió sương
Những lúc hướng về nơi gốc gác
Mà lòng thổn thức dạ sầu vương.

Thơ: Đào Nguyên Lịch