Chùm thơ – Ngã Du Tử

TRĂNG NHỊ NGUYÊN

Ta cứ ngỡ vầng trăng là bất nhị

Nhưng sự đời muốn tách bạch làm đôi

Phía ánh sáng rọi vào bên kiêu hãnh

Bóng tối kia lặng lẽ chốn ngậm ngùi

Đêm nguyệt rằm vầng trăng tròn là thật

Nhưng không đều vùng sáng khắp nhân gian

Vầng trăng tỏ cứ một lòng soi sáng

Nhận hay không tùy duyên phận mỗi vùng

Từ cổ tích đến thiên thu vạn đại

Có vầng trăng là soi sáng bầu trời

Có tình yêu: – ánh trăng vàng mầu nhiệm

Không yêu thương: – ánh trăng úa giữa đời

Đêm nguyệt tận trần gian buồn quạnh quẽ

Nổi cô đơn, u tịch khắp sông hồ

Xin trân trọng những mùa trăng tình tự

Hương thương yêu bay theo gió đợi chờ

Uống cùng bạn dưới trăng rằm

UỐNG CÙNG BẠN DƯỚI RẰM

Uống với rằm ngon thưởng ánh trăng

Thơ ơi, mây nước giục cung Hằng

Mùa đi chìm nổi màu nhân ảnh

Thời nhớ vui buồn tiếng thế gian

Rượu với trăng thanh đâu kiếm khách

Ta vì bạn quí phải thường quân ?

Ngoài tai mặc sức màu thua được

Tấc dạ tùy duyên xuất nhập thần

Quăng bớt âu lo

QUĂNG BỚT ÂU LO

Quẳng âu lo giữa dòng đời xuôi ngược

Sẽ bình yên cách sống thật chân thành

Em đừng ngại làm sao không thiếu sót

Lòng khoan dung sẽ đầy ắp chữ tình

Đời dung dị có đi là có đến

Suối an nhiên tâm thức chảy hiền hòa

Em cần mẫn theo chân người đạo hạnh

Vốn đất trời thêm hương sắc cho hoa

Mặc thiên hạ với nhà cao, ghế rộng

Mỗi con người bao tử chỉ một ngăn

Và hơi thở cũng ngang đời giới hạn

Ngày cứ vui cùng bè bạn, mây ngàn

Ngã Du Tử

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *