Bài thơ Nhân ngày Quốc tế Phụ nữ  8/3

Người phụ nữ đã góp phần nhân cách hóa sự quan tâm, yêu thương và dịu dàng trong bất kỳ khía cạnh nào trong cuộc sống. Phụ nữ thể hiện sức mạnh, sự kiên trì và lòng dũng cảm của họ mỗi ngày trong tất cả các lĩnh vực xã hội. Hàng năm, vào ngày 8/3 – ngày Quốc tế Phụ nữ sẽ được tổ chức như ngày Lễ kỷ niệm.

CON VỀ GIỖ MẸ

Mấy mươi năm giỗ Mẹ rồi

Mỗi lần càng thấy bồi hồi nhớ thương

Ngạt ngào lan tỏa khói hương

Chắp tay con lạy, vấn vương nỗi lòng

 

Một đời chìm nổi long đong

Bởi con Mẹ phải trong vòng lao đao

Sớm phai môi thắm, má đào

Nuôi cho ăn học đâu nào quản công

 

Dãi dầu nắng hạ, mưa đông

Bao nhiêu vất vả trên đồng hôm mai

Sức người mới thấy dẻo dai

Xoay vần ngô lúa miệt mài nuôi con

 

Thân hình mòn mỏi héo hon

Mà lòng chung thủy sắt son vẫn ngời

Mẹ hy sinh suốt cuộc đời

Rồi con mới được lên người hôm nay

 

Đến khi sung sướng thế này

Lại không còn Mẹ như ngày tuổi thơ

Thuở xưa con được nương nhờ

Nhường cơm, sẻ áo để giờ lớn khôn

 

Từng dòng lệ bỗng trào tuôn

Cháu con nhớ Mẹ cùng ôn thuở nào

Bát cơm, manh áo lo sao

Tấm lòng vẫn cứ thanh cao suốt đời

 

Dẫu đang sống chốn xa vời

Không quên giỗ Mẹ đến rồi hôm nay

Sang năm cũng lại ngày này

Trầm thơm con thắp giãi bày tâm tư !

———-

CÔ GÁI MỞ ĐƯỜNG

Áo quần xanh, mũ tai bèo

Đôi chân dép lốp vượt đèo, băng sông

Mở đường bao chuyến xe thông

Đạn, bom Mỹ rải nhưng không nề hà

 

Vang lừng tiếng hát, lời ca

Tuổi xuân phơi phới đi ra chiến trường

Chị em ở khắp bốn phương

Vào đây gắn với cung đường bấy lâu

 

Cái tình đồng đội nặng sâu

Nay còn mai mất quý nhau quá chừng

Khó khăn thử thách đã từng

Nhiều lần chỉ có măng rừng thay cơm

 

Mỗi ngày san lấp nhiều hơn

Thay người sốt rét từng cơn phải rời

Bao cô mười tám, đôi mươi

Máu đào đổ xuống giữa nơi rừng già

 

Người còn sống trở về nhà

Nghèo nàn, bệnh tật cùng là cô đơn

Nào quên lúc ở Trường Sơn

Có đêm nhớ bạn chập chờn trong mơ

 

Sau nhiều năm đến bây giờ

Ngày vui gặp mặt thỏa chờ đợi nhau

Ôm ghì nước mắt tuôn mau

Cùng ôn thuở ấy cháo rau mở đường !

Thơ: Đào Nguyên Lịch

Ảnh minh họa Internet