Bài thơ: Đông Tàn

Phận số của mỗi con người mà tôi đã gặp trên những chặng đường tôi đã đi qua… và tôi cũng đã gặp một bà mẹ nghèo khó bên cồn cuối sông đầu bãi, một đầu chiều nóng rát cuối hạ. Thân phận & câu chuyện về bà mẹ nghèo đầy kịch tính ấy, xin hẹn bài viết sau. Hôm nay tôi chỉ viết cảm nhận qua vài dòng thơ, xin được chia sẻ cùng các bạn.

Ảnh minh họa Internet

Đò chiều con nước lơi xơi
Tôi đi tôi hóng về nơi cuối trời
Sông quê bàng bạc bao đời
Chiều nghe trong gió nghẹn lời thở than

Bồi hồi lòng dạ ngổn ngang
Bìm kêu khản tiếng tan hoang ráng chiều
Về đâu con nước liêu xiêu
Bờ xa ảo vọng đìu hiu xóm nghèo

Cồn hoang dăm nóc gieo neo
Trăng leo đầu sớm, khuya treo tán dừa
Hỏi làng em ấy năm xưa
Bờ đê tỏ rõ người chưa thấy về

Mẹ già một bóng chân quê
Đầu hôm cuối bãi mải mê cạn dòng
Buồn tênh phận số long đong
À ê! tôi hỏi ” người ” mong điều gì.

Ngoảnh nhìn ông hỏi làm chi
Chạm trông mé nước đôi mi lập lòa
Nhớ thương bé út xa nhà
Lấy chồng xứ lạ tính ra độ mười

Mười năm sống ở quê người
Chưa lần về lại khóc cười đây ông
Cái điều duy nhất tôi mong
Con về với mẹ kẻo đông … đông tàn…

———–

Sài Gòn chiều 2/8/2022
Viết Đức.

Ảnh minh họa Internet

2 thoughts on “Bài thơ: Đông Tàn

  1. Kha says:

    Thương mẹ quá, ngày đêm mòn mòi ngóng trông, còn út, phận đời lưu lạc nơi đâu, có gì uẩn khúc mà 10 năm trôi qua không tìm về thăm mẹ. Thấy thương cho cả hai cảnh đời quá. Mong cho hai mẹ con sớm gặp lại nhau, ít ra cũng đỡ nuối tiếc khi đông cũng sắp tàn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *