Bài thơ: ĐIÊN

Ngày trước có một thi sĩ điên nhưng không ai gọi thi sĩ điên mà mọi người hay gọi là Bùi Giáng điên. Mới đây cô Thu Xuân gọi tôi là nhà thơ điên. Thực ra tôi chỉ làm thơ thôi chứ không phải nhà thơ hay thi sĩ như mọi người thường gọi. Vì lý do cô Xuân Thu gọi vậy nên tôi làm bài thơ ĐIÊN..

ĐIÊN

Ừ thì- cứ gọi ta điên
bởi vì đời vẫn còn ghiền hơi em
ta điên từ lúc mới quen
cái mùi da thịt nên điên tới giờ

điên từ sáng đến tinh mơ
điên vì hương vị bụi bờ hôm xưa
điên lúc nắng lẫn đêm mưa
ta điên trời đất úp vừa bàn tay.

CŨNG ĐỦ MỘT ĐỜI

ta điên từ buổi hôm qua
tính đi tính lại cũng ba bốn ngày
điên hồi Tết tới bữa nay
hình như có lẽ gần hai năm rồi
từ khi chạm ướt bờ môi
ta điên đã đủ một đời rồi em.

ĐIÊN BAN ĐÊM

ta điên cũng bởi vì em
cho nên bóng tối tưởng đêm là ngày
ta điên từ lúc đã say
cái dung nhan đó suốt ngày cứ điên.

RƯỢU EM

rượu em mà uống bây giờ
là trăm năm nữa lên bờ xuống mương
rượu em mà uống trên giường
một đêm tới sáng thánh đường đổ chuông.

HỜ

theo em quăng dép bỏ giày
theo đã mấy ngày em vẫn ngó lơ
thôi thì về lại làm thơ
tặng em một mảnh tình hờ bấy lâu.

NHÀ TÔI

nhà ông ở tận nơi đâu
nhà tui ở tận hai đồi bên kia
có nguồn vách đá suối khe
có lùm cỏ mọc nằm che hai bờ.

Tác giả: Mạc Uyên Linh
Thơ tình không tuổi.